Nghệ thuật sống : Life, love, ...
“Ty có bạn trai rồi phải hông?” - Tui nhẹ nhàng hỏi. Con nhỏ gật đầu, nấc lên từng tiếng: “Cũng… mới có. Là bạn Hùng, lớp trưởng. Tụi em mới chỉ nắm tay nhau có một lần hà. Bữa đó, má Hùng bịnh nặng”…
Nhỏ Ty có bạn trai. Cái tin động trời ấy đã lọt tới tai ba tui trong buổi đi họp phụ huynh. Bữa tối xong xuôi, ba tui kêu nhỏ Ty qua phòng “nói chuyện”. Má tui ra hiệu “mật”. Con nhỏ lập tức tái mét, biết ngay là có chuyện chẳng lành.
Y như rằng, vài phút sau, tui và má thót tim khi nghe tiếng đập bàn cái rầm vọng ra từ phòng ba. Rồi tiếng nhỏ Ty khóc thút thít. Tối đó, nằm kế tui, nhỏ Ty cứ trở ra trở vô hoài. Cả đêm, nó mất ngủ.
Sáng Chủ Nhật, mới bảnh mắt ra, tui đã thấy nhỏ Ty hì hụi phơi đồ trên sân thượng. Hai mắt nó sưng húp, đen thùi lùi hai cục. Ngó thấy tui, nước mắt nó lại trào ra.
- Ty có bạn trai rồi phải hông? - Tui nhẹ nhàng hỏi.
Con nhỏ gật đầu, nấc lên từng tiếng:
- Cũng… mới có. Là bạn Hùng, lớp trưởng. Tụi em mới chỉ nắm tay nhau có một lần hà. Bữa đó, má Hùng bịnh nặng.
Tui lặng đi. Ai chứ nhóc Hùng thì tôi biết tỏng. Thằng nhóc học giỏi và cá tính ra trò. Bữa tui đi làm ca tối, xe bị sút sên giữa đường, một tay thằng nhỏ phụ tui ráp lại.
Đôi khi, yêu thương chính là buông tay ra, để bàn tay nhỏ xíu vừa nắm lấy tay mình được chạm vào một bàn tay khác... (Hình ảnh chỉ có tính minh họa; Ảnh: HHT)
Nhỏ Ty có bạn trai. Cái tin động trời ấy đã lọt tới tai ba tui trong buổi đi họp phụ huynh. Bữa tối xong xuôi, ba tui kêu nhỏ Ty qua phòng “nói chuyện”. Má tui ra hiệu “mật”. Con nhỏ lập tức tái mét, biết ngay là có chuyện chẳng lành.
Y như rằng, vài phút sau, tui và má thót tim khi nghe tiếng đập bàn cái rầm vọng ra từ phòng ba. Rồi tiếng nhỏ Ty khóc thút thít. Tối đó, nằm kế tui, nhỏ Ty cứ trở ra trở vô hoài. Cả đêm, nó mất ngủ.
Sáng Chủ Nhật, mới bảnh mắt ra, tui đã thấy nhỏ Ty hì hụi phơi đồ trên sân thượng. Hai mắt nó sưng húp, đen thùi lùi hai cục. Ngó thấy tui, nước mắt nó lại trào ra.
- Ty có bạn trai rồi phải hông? - Tui nhẹ nhàng hỏi.
Con nhỏ gật đầu, nấc lên từng tiếng:
- Cũng… mới có. Là bạn Hùng, lớp trưởng. Tụi em mới chỉ nắm tay nhau có một lần hà. Bữa đó, má Hùng bịnh nặng.
Tui lặng đi. Ai chứ nhóc Hùng thì tôi biết tỏng. Thằng nhóc học giỏi và cá tính ra trò. Bữa tui đi làm ca tối, xe bị sút sên giữa đường, một tay thằng nhỏ phụ tui ráp lại.
- Em à, có lẽ anh viết thư không giỏi lắm, không biết dẫn dắt thế nào cho dễ đọc dễ hiểu như em nên anh đành vào vấn đề luôn vậy, mong em thông cảm...
Thân gửi Tít ngốc!
Có lẽ giờ này em và mọi người đều đang say giấc ngủ ngon nhỉ? Ngoài đường đã lác đác những người đi lại, và trong không gian tĩnh mịch của ban đêm (mà giờ có lẽ là của buổi sáng sớm thì đúng hơn) những tiếng cười nói, tiếng gọi nhau, tiếng xe cộ chạy đã phá vỡ đi sự bình yên đó để hướng đến những điều mới mẻ đang chờ đợi chúng ta trong ngày mới sắp đến.
Em à, có lẽ anh viết thư không giỏi lắm, không biết dẫn dắt thế nào cho dễ đọc dễ hiểu như em nên anh đành vào vấn đề luôn vậy, mong em thông cảm (nếu còn cơ hội anh mong em sẽ dạy anh thêm cách viết thư thế nào cho hay nhé).
Xin lỗi vì đã không thể ở bên em đi chung cùng em trên
quãng đường còn lại của cuộc đời
Thân gửi Tít ngốc!
Có lẽ giờ này em và mọi người đều đang say giấc ngủ ngon nhỉ? Ngoài đường đã lác đác những người đi lại, và trong không gian tĩnh mịch của ban đêm (mà giờ có lẽ là của buổi sáng sớm thì đúng hơn) những tiếng cười nói, tiếng gọi nhau, tiếng xe cộ chạy đã phá vỡ đi sự bình yên đó để hướng đến những điều mới mẻ đang chờ đợi chúng ta trong ngày mới sắp đến.
Em à, có lẽ anh viết thư không giỏi lắm, không biết dẫn dắt thế nào cho dễ đọc dễ hiểu như em nên anh đành vào vấn đề luôn vậy, mong em thông cảm (nếu còn cơ hội anh mong em sẽ dạy anh thêm cách viết thư thế nào cho hay nhé).
Thầy ơi! Em sắp chết rồi!
- Vớ vẩn!- Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra ..
- Thầy ơi, em bị HIV!
Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!
Mấy ngày sau Dung không đi học, tôi thở dài và cho lớp nghỉ sớm. Về nhà lướt web mà đầu óc tôi cứ lởn vởn hình ảnh người con gái đấy..
2h am
Tôi lai dắt xe ra khỏi nhà, nhưng tôi tránh cái hồ đấy ra và phi xe lên cầu Long Biên. Ôi chúa oi, bây h thì tôi tin vào hai chữ duyên số rồi. Dung đang ngồi trên thành cầu và .. hát. Khi thấy tôi, cô toan phóng xe đi. Nhưng tôi đã giữ kịp!
... Này La Hầu La, con hãy học cách hành xử của Đất. Dù người ta có đổ và rải lên đất những thứ tinh sạch và thơm tho như hoa hương, nước ngọt và sữa thơm, hoặc người ta có đổ lên đất những thức hôi hám và dơ dấy như máu mủ, nước tiểu, đàm dãi và phân rác thì đất cũng tiếp nhận những thứ ấy một cách rất thản nhiên, không vướng mắc tự hào và cũng không oán hờn hay tủi nhục. Tại sai ? Tại vì Đất là địa đại, có dung tích rộng lớn, có khả năng tiếp nhận và chuyển hóa. Nếu tâm con rộng lớn vô lượng như đất thì con cũng có thể tiếp nhận và chuyển hóa tất cả mọi bất công và oan ức, và những thứ ấy sẽ không thể làm con buồn tủi và khổ đau .
Hình chỉ mang tính minh họa
Trong quần lót của anh là cái gì ?
Suỵt ...!
Em chỉ hỏi thôi , anh khoan hãy trả lời !
Nhưng em muốn anh biết rằng ....
Cả đêm qua em không ngủ được
Vì em cứ suy nghĩ mãi ....
Trong quần lót của anh là cái gì ?
Ấy mà từ từ
Anh chưa cần nói đâu , để em suy nghĩ 1 chút nữa
................
Em biết anh có câu trả lời
Rằng anh biết trong quần lót anh có gì
Nhưng đó chưa chắc là câu trả lời đúng anh àh ...
Em muốn suy nghĩ
Và em muốn anh suy nghĩ
Tớ sẽ lặng im đến ngồi cạnh ấy, viết một lá thư an ủi và đưa cho ấy đọc khi ấy thấy buồn, thật đấy!
Nếu tớ là con trai tớ sẽ xắn tay áo lên sửa xe cho ấy mỗi lần xe ấy bị tuột xích.
Ấy sẽ không phải lếch thếch vừa xách guốc vừa vác xe như vầy nữa, tội lắm lắm!
Nếu tớ là con trai tớ sẽ nhận đèo ấy đi học. Nắng thế này. Thấy thương cho cái trán bướng lấm tấm mồ hôi quá đi mất!
Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:
"Em còn yêu anh không?"
Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!"
"Em còn yêu anh không?"
Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!"












